NGHỀ GIÁO TÔI YÊU - TÁC PHẨM DỰ THI ĐẠT GIẢI BA

 

 
 
 TÁC PHẨM DỰ THI CUỘC PHÁT ĐỘNG VIẾT BÀI: “TÔN VINH CÁC GIÁ TRỊ TRUYỀN THỐNG CỦA TRƯỜNG, NGÀNH ĐIỆN LỰC VIỆT NAM”
(bài viết được giải Ba)
 
                                                        Giảng viên: An Thị Hà
                                                         Khoa: Khoa học Cơ Bản
 
NGHỀ GIÁO TÔI YÊU
 
Thời gian vẫn trôi đi và bốn mùa luôn luôn chuyển, cũng không biết bắt đầu từ đâu và nói như thế nào nữa, hôm nay là một ngày đầy tâm trạng. Nhìn lại chặng đường mình đã đi trong gần 7 năm qua, khoảng thời gian ấy thật là quý báu. Lựa chọn một nghề mà trước đây mình chưa bao giờ một lần suy nghĩ tới, cuộc sống đúng là luôn chứa đựng những điều hoàn toàn bất ngờ đối với mỗi chúng ta. Nhớ những ngày còn bé như bao đứa trẻ khác với những ước mơ được phiêu lưu tìm những vùng đất mới, được khám phá biển khơi hay bay vào vũ trụ. Lớn lên chút nữa lại ước mơ những ngành nghề như bác sĩ, công an, ca sĩ hay kỹ sư, vẫn tuyệt nhiên không nghĩ tới nghề giáo. Rồi vào trường phổ thông suy tính sau này sẽ thi vào trường đại học nào vẫn có ý nghĩ “chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm”.
          Vậy mà số phận run rủi, bây giờ tôi lại trở thành một giảng viên đứng trên bục giảng. thật đúng như câu “ghét của nào trời trao của ấy”. Nhớ những ngày đầu tiên bước vào nghề, suốt cả đêm tôi không tài nào chợp mắt, cứ trăn trở băn khoăn giác ngủ chẳng thành, cảm giác từ một sinh viên đi học trở thành một giáo viên đứng trên bục giảng thật lạ - bất ngờ, lo lắng xen lẫn niềm vui nho nhỏ. Tuy công việc mới bắt đầu không phải lúc nào cũng tràn ngập niềm vui và tiếng cười. Với đặc thù công việc, những giáo viên trẻ chúng tôi nhanh chóng hiểu được những khó khăn chung của nghề giáo. Mới vào nghề, mỗi ngày tôi đều theo các giảng viên đi trước tham gia dự giờ để học tập kinh nghiệm từ họ, đêm về tôi lại là diễn viên đứng trên sân khấu cứ một mình thuyết giảng mà không thấy mỏi mệt. tôi luôn trăn trở làm sao cho bài gảng mình được hay, làm sao cho bài giảng của mình cuốn hút được sinh viên và làm sao sinh viên có thể yêu thích môn học, đặc biệt lại là những môn khoa học Mác – Lênin, những câu hỏi đó luôn làm tôi trăn trở và cố gắng hoàn thiện mình hơn. Tôi hạnh phúc khi nhìn thấy sinh viên đổ dồn vào bục giảng với những đôi mắt háo hức đầy chờ đợi khi tôi giảng bài, và thấy vui khi có hàng loạt cánh tay giơ cao khi hàng loạt câu hỏi đặt ra từ bản thân tôi. Nhưng cũng có lúc tôi buồn khi giảng hoài mà sinh viên không hiểu, rồi có lúc tôi thấy giận bản thân mình thiếu kiềm chế đã la mắng sinh viên. Dường như, con người tôi được làm bằng cảm xúc, những niềm vui nỗi buồn cứ hòa quyện, đan xen trong tôi theo những tháng ngày.
          Qua những lần như vậy, không biết từ bao giờ tôi lại yêu đến thế - Nghề giáo, tôi thấy được niềm vui, niềm hạnh phúc của người giảng viên . Có rất nhiều quan niệm khác nhau về hạnh phúc, nhưng riêng đối với bản thân tôi hạnh phúc rất giản đơn nó có trong tất cả mỗi chúng ta, nhưng có những người họ chưa bao giờ nhận thấy. Tôi nhận thấy niềm vui, niềm hạnh phúc của mình cứ được nhân lên mỗi ngày, mỗi ngày đó là khi được đón nhận những tình cảm  thiết tha của lớp mỗi lần kết thúc môn học, vui khi các em tin tưởng sẽ chia với tôi những niềm vui kể cả những buồn phiền, phiện muộn trong cuộc sống thường nhật. Tôi thấy mình thật sự hạnh phúc khi hàng loạt các tin nhắn “chúc cô luôn vui vẻ thành công trong sự nghiệp trồng người”… và cả những bó hoa tươi thắm mỗi khi ngày nhà giáo về. Có lẽ nhiệm vụ của người đứng trên bục giảng không chỉ cung cấp cho sinh viên kiến thức, mà quan trọng hơn là nuôi dưỡng cả tâm hồn của các em, hướng các em bằng tình thương và tránh nhiệm của mình. Đây là công việc thật khó khăn nhưng cũng thật vinh quang, hạnh phúc mà không phải nghề nào cũng có được.
         
       Bên cạnh đó tôi nghĩ mình may mắn nữa, may mắn của tôi có lẽ được giảng dạy tại chính ngôi trường này – Trường Cao đẳng Điện lực Miền Trung. Mặc dù, tôi chỉ mới làm việc ở nơi đây gần hai năm, nhưng từng đó thời gian cũng đủ để cho tôi nhận thấy đây là một môi trường làm việc rất tốt, mọi người thân thiện, dễ gần giống như một gia đình lớn vậy. Ở đây, tôi có những trải nghiệm mới với những hoạt động mới mà trước nay tôi chưa từng tham gia. Bạn có thể thấy ngay một bình luận viên nhiệt tình hơn cả bình luận viên Long Vũ của đài truyền hình việt Nam ngay chính tại sân vận động của trường trong ngày giao lưu bóng đá nữ giữa các phòng khoa, với sự cổ vũ nhiệt tình của học sinh, sinh viên đã làm cho các cầu thủ cố gắng phát huy tài năng của mình trên sân cỏ, trong đó có bản thân tôi. Và trong những lần giao lưu như thế, lại tạo điều kiện cho giáo viên trong trường thêm gần gũi nhau hơn.
          Nhiều lúc tôi còn cảm thấy tự hào hơn Siublack của Việt Nam Idol bời vì Siublack chỉ được làm giám khảo của những đêm âm nhạc còn riêng bản thân tôi lại được chứng kiến nhiệt huyết và đam mê của các sinh viên trong trường, không chỉ âm nhạc mà trên nhiều lĩnh vực thời trang, múa, võ thuật, kịch, khiêu vũ, ảo thuật…được diễn ra trong hội thi tiếng hát học sinh- sinh viên trường Cao đẳng Điện lực M iền Trung năm học 2010 – 2011.Các em là những Idol của lòng tôi. Có thể nói đây cũng là một sân chơi bổ ích mà Đoàn trường tổ chức nhằm tạo điều kiện cho đoàn viên thanh niên tham gia các hoạt dộng văn hóa, văn nghệ, nâng cao đời sống tinh thần, qua đó góp phần thúc đẩy, nâng cao kết quả học tập, rèn luyện cho đoàn viên thanh niên.
          Nhà trường không chỉ tạo sân chơi cho học sinh, sinh viên sau những ngày học tập căng thẳng, mệt mỏi mà còn tạo điều kiện cho các giảng viên được cơ hội thể hiện niềm đam mê nghề giáo, kinh nghiệm giảng dạy bằng các cuộc thi nhằm nâng cao trình độ chuyên môn nghiệp vụ. Ví dụ như cuộc thi gần đây nhất mà tôi có cơ hội tham gia. Đó là cuộc thi “Biên soạn bài giảng điện tử, quy trình , quy chế để nhằm nâng cao hiệu quả quản lý, nâng cao chất lượng đào tạo nhà trường”. Đây thực sự là một sân chơi bổ ích đầy thách thức và cuồn hút.
          Có quan niệm cho rằng, đã đi làm thì không thể sống lại những giây phút thời sinh viên, công việc bận rộn hàng ngày với bao nỗi lo toan sẽ làm cho con người trở nên cằn cỗi. Nhưng đối với nghề giáo lại khác- bởi mỗingày bước chân lên giảng đường, được tiếp xúc với sinh viên, được theo dõi bước chân các em mỗi ngày, tôi như nhìn thấy lại chính mình năm xưa, đặc biệt tôi lại được làm việc trong một môi trường mà tôi tưởng chừng như vẫn nếm trải những niềm vui tinh nghịch, hài hước thủa còn sinh viên. Tôi nhận ra điều đó ở mỗi lần các giảng viên gặp mặt giao lưu. Như cuộc gặp mặt cuối năm gần đây, có thể nói đây là cuộc hội ngộ của tất cả các giáo viên trong trường. cuộc gặp mặt này nó đã để lại trong tôi một ấn tượng sâu sắc, với những lời ca, tiếng hát , cộng thêm những trò chơi thú vị và những món quà nhỏ, thực sự tôi nhận thấy rằng, kể cả những giảng viên ngoài tứ tuần cũng như trẻ lại.
          Đến giờ tôi vẫn rất tự hào với niềm kiêu hãnh mỗi lần nói về nghề nghiệp của mình – nghề giáo tôi yêu. Sở dĩ, như vậy là vì nghề giáo không chỉ vun đắp trí tuệ cho con người, mà tôi còn tìm được niềm vui, niềm hạnh phúc của chính bản thân mình.
 

 

superAdmin
Tin mới nhất
Tin đọc nhiều nhất

Trường Cao đẳng Điện lực miền Trung
Công đoàn
Email:
congdoan@cdmt.vn




Lượt truy cập: 42890