Tôi miên man chìm trong suy nghĩ về nghề, một nghề đang có những thay đổi mạnh mẽ khi thầy Google nổi danh, một nghề đang phải chuyển từ truyền tri thức sang truyền nhiệt huyết để người học tìm kiếm và sáng tạo.
Người mang ánh sáng
Tháng ba, thời tiết ở miền Trung vẫn còn đỏng đảnh, còn chút gì vương vấn của mùa xuân nhưng đã chớm sang hè. Những ngày này, sân trường vắng bóng các em học sinh - sinh viên vì đại dịch COVID-19, ngôi trường như thiếu sức sống hẳn. Chiều nay tôi lang thang dọc theo đường dẫn vào các giảng đường, những cây bàng mới thấy trơ trụi vậy mà những chồi non nay bỗng hóa những lá biếc, dưới gốc cây còn lác đác vài lá bàng khô, cuốn theo cơn gió khô khốc, gọi cảm xúc buồn tháng ba.Tôi hoang hoải với công việc làm thầy cô của mình và với bao lo toan vướng bận trong cuộc sống thường nhật.
Những ngày tháng ba này Tổng công ty phát động tổ chức cuộc thi viết “Đi cùng ánh sáng”, nhằm tôn vinh những giá trị truyền thống, ôn lại chặng đường gian lao nhưng đầy vinh quang, hướng đến kỷ niệm 45 năm ngày thành lập Tổng công ty Điện lực miền Trung (07/10/1975 – 07/10/2020). Tôi tự hỏi bản thân mình nói riêng và cả Trường Cao Đẳng Điện lực miền Trung nói chung đã đóng góp được gì vào những thành tựu; vào giá trị mà Tổng công ty Điện lực miền Trung đang ngày đêm cống hiến, đã đồng cảm, đã sẻ chia và đồng hành cùng xây dựng quê hương phát triển bền vững, điều mà mọi CBCNV trong toàn Tổng công ty đều cảm thấy đầy tự hào.
Tôi miên man chìm trong suy nghĩ về nghề, một nghề đang có những thay đổi mạnh mẽ khi thầy Google nổi danh, một nghề đang phải chuyển từ truyền tri thức sang truyền nhiệt huyết để người học tìm kiếm và sáng tạo. Tôi bồi hồi nhớ về những ngày tháng xưa cũ, à đâu có là gì xưa cũ chứ, tôi mới có cơ hội gặp bao nhiêu thế hệ học trò cũ của trường, của mình trong dịp dồi dưỡng nghề cho các công nhân ở các Công ty Điện lực mà.
Cô trò gặp nhau ríu rít đủ chuyện, vũ trụ xoay vần, mới ngày nào các em vừa mới đôi mươi, vẫn còn bỡ ngỡ với những chuyển giao của đất trời vạn vật, ngơ ngác cả với những chuyển mình trong tâm tư của bản thân. Vậy mà giờ đây đã là những người công nhân vững chãi trong công việc, cuộc sống. Dù thời gian có trôi đi, vạn vật có đổi dời những ký ức đẹp đẽ năm xưa vẫn còn mãi. Những kỷ niệm trường lớp bỗng trở về trong nguyên vẹn, câu chuyện xoay quanh về cuộc sống của mọi người, về những môn học, kiến thức cơ bản mà các em đã được truyền thụ, và cả về lòng biết ơn của các thế hệ học sinh đối với thầy cô giáo Trường Cao đẳng Điện lực miền Trung. Nhìn quanh cả lớp gần như đều xuất phát từ mái nhà chung này. Câu chuyện đôi khi chùng lại để kỷ niệm tuôn trào về một người thầy, một người bạn đã trở về với đất trời bao la.
Rồi câu chuyện nghề Điện lại quay về vô tình như một điều tất nhiên, làm tôi xúc động. Khoác lên mình bộ đồng phục cam vàng của ngành điện với công việc thầm lặng mà nhiều người tưởng như rất đơn giản. Các anh vẫn thầm lặng bám trụ trên những tuyến đường dây, từng vị trí cột, với từng chiếc cờ lê, mỏ lết, kìm, kẹp... để phát hiện, xử lý kịp thời những sự cố dù là nhỏ nhất. Bất kể dù mưa hay nắng, dù sáng sớm hay đêm khuya, hễ nơi nào có sự cố người công nhân ngành điện luôn túc trực để sửa chữa và nhanh chóng khắc phục mang lại ánh sáng cho mọi nhà. Trong lúc mọi người quây quần cùng gia đình thì bữa cơm của người công nhân điện thường vắng bóng người cha, họ chỉ vội vàng ăn nhanh một ổ bánh mì, hộp cơm… tranh thủ khắc phục các sự cố. Để cấp điện ổn định cho bà con, những người thợ điện phải đánh đổi sức khỏe, tính mạng của mình, nhất là những người thợ điện vùng cao, nơi có khí hậu, địa hình hiểm trở đi lại khó khăn. Khi người người tìm bóng mát để tránh nắng nóng, thì đâu đó vẫn thấp thoáng những bóng áo da cam miệt mài trên các cột điện bỏng rát; rồi trong cái lạnh tái tê, mọi người ngon giấc dưới mái ấm gia đình thì những người thợ điện lại chạy đua cùng đêm tối, vất vả nhất vẫn là những ngày xử lý sự cố sau bão.

Công nhân ĐLPC kéo dây khắc phục sự cố lưới điện do mưa bão gây ra (nguồn ảnh: Nguyễn Ngô Bảo Ngọc - Công ty Điện lực Đắk Lắk)
Để có thể ngăn chặn kịp thời những nguy cơ đe dọa đến sự vận hành an toàn của đường dây điện, người công nhân phải thường xuyên đi kiểm tra rất kỹ mới có thể phát hiện kịp thời các hư hỏng hay các trường hợp vi phạm hành lang an toàn đường dây dẫn điện. Công việc rất vất vả, yêu cầu người thợ điện không chỉ phải giỏi về nghiệp vụ mà còn phải thông thạo đường đi và phải có sự thông cảm sẻ chia từ người dân. Muốn đảm bảo cung cấp điện ổn định liên lục, phục vụ nhân dân, đóng góp vào sự phát triển kinh tế của cả nước, mỗi cán bộ, công nhân ngành điện luôn trong tình trạng trách nhiệm cao, luôn nghiêm khắc trong kỷ luật lao động, những thông tin về các vụ tai nạn lao động vẫn được công ty thông báo đầy đủ để cán bộ, công nhân viên cùng rút kinh nghiệm, thực hiện kiểm tra sát hạch an toàn và nghề thường xuyên. Nhiều khó khăn vất vả, có cả thiệt thòi, hy sinh cho công việc, người thợ điện vẫn giữ cho mình lòng yêu đời, tinh thần lạc quan. Bởi cái nghề ấy đã trở thành một niềm yêu, niềm gắn bó để mỗi ngày trôi qua các anh lại miệt mài mang ánh sáng của dòng điện len lỏi trong từng dãy phố, làng quê, từ thành thị đến những vùng sâu vùng xa.

Công nhân PC Quảng Nam tham gia phát quang hành lang tuyến (nguồn ảnh: Hoàng Ngọc Chung – Công ty Điện lực Quảng Nam)
Bên cạnh những công tác chuyên môn, trong cuộc sống hàng ngày tình người thợ điện không chỉ tranh thủ thời gian, giảm thiểu sự cố, hạn chế cắt điện, mà còn nồng ấm ở cái tình đồng nghiệp, tình cảm gắn bó với người dân – khách hàng. Thời gian đi làm nhiều hơn ở nhà, nên mọi người coi nhau như anh em ruột thịt, các anh sẵn sàng giúp đỡ bà con ở địa phương nơi mình công tác như lợp ngói, thay bóng đèn, sửa chữa quạt và hướng dẫn bà con sử dụng điện tiết kiệm một cách an toàn và hiệu quả. Các anh không chỉ làm tròn bổn phận của một nhân viên Điện lực với công việc mà còn tạo được lòng tin, sự yêu mến của người dân bằng chính sự nhiệt tình, chân thành của mình. Những anh hùng luôn lặng lẽ đón nhận và khắc phục từng sự cố để đưa dòng điện an toàn, ổn định nhất đến mọi khách hàng. Những giọt mồ hôi, nước mắt và cả sự đau đớn khi làm nghề không làm họ nản chí, bởi họ luôn sẵn sàng cống hiến vì sự phát triển của một đất nước hiện đại, văn minh, phát triển từng ngày. Hình ảnh người công nhân treo mình trên cột điện, mong manh trong chiếc áo vàng cam với bao hiểm nguy ngày xưa vẫn trong tâm trí các em nhỏ qua bài thơ “Chú thợ điện” thì nay người dân lại càng cảm nhận trân quí biết bao.




Bữa ăn vội của những người công nhân ngành điện để kịp khắc phục sự cố (nguồn ảnh: Tạp chí Điện lực)
Với thời đại công nghệ 4.0, đòi hi mỗi công nhân ngành điện cần phải không ngừng nỗ lực và trong nhiều năm qua từ khi ngành điện ra đời cho đến lớn mạnh như hôm nay, họ-người giữ ánh sáng, với tinh thần trách nhiệm cao cùng sự tận tâm, tận tụy trong từng công việc, hành động đã thấm nhuần mỗi vào mỗi người thuộc Tổng công ty Điện lực miền Trung. Luôn hiểu rõ trách nhiệm lớn lao và tự hào ấy, để những khối óc, bàn tay, những đôi chân thêm miệt mài, hăng say lao động giữ cho dòng điện huyết mạch của quốc gia được đảm bảo thông suốt, vươn xa tới mọi miền đất nước. Và họ đã phải gác lại bao nỗi lo toan, bao vất vả cũng như bao thiệt thòi để đảm bảo dòng điện luôn chảy liên tục, thắp sáng mọi niềm tin khắp mọi miền đất nước, thắp lên hy vọng cho bao nhiêu thế hệ của mọi gia đình.

PTGĐ Nguyễn Thành cùng các lãnh đạo các Ban thăm giảng viên và các học viên tham gia đào tạo hotline tại Trường Cao đẳng Điện lực miền Trung.

Các công nhân thi nâng bậc tại Trường Cao Đẳng Điện Lực miền Trung.
Vậy đấy, những người anh hùng thầm lặng đó từng là những học trò cũ của tôi, của ngôi Trường Cao Đẳng Điện lực miền Trung, hiện đang công tác trong các Điện Lực trên khắp các tỉnh thành miền Trung này. Của để dành đối với những người làm thầy làm cô như chúng tôi đó. Tháng năm có thể mang rất nhiều thứ của chúng ta đi, nhưng còn mãi đó tình thầy cô trò cũ. Tôi từng nghe ai nói, nhiều khi ngành chọn mình, chứ không phải mình chọn ngành, ban đầu thấy vô lý nhưng ngẫm kỹ cũng đúng. Tôi từng là một cô kỹ sư hệ thống điện, đến với nghề sư phạm như một cơ duyên. Mới đấy mà đã mười sáu năm trôi qua rồi, tôi hạnh phúc với nghề mình đã gắn bó. Ngày hôm nay dù có mệt mỏi trên con đường mình đã chọn thì chúng ta cũng đã dành những tháng ngày ấy để tự mình bước đi trên con đường ta đã chọn, con đường rất dài, còn rất nhiều chông gai nhưng ta vẫn phải kiên trì để đi đến đích của nó. Dù cuộc sống bây giờ có khó khăn cỡ nào thì cùng với sự đồng lòng vượt khó của tất cả mọi thành viên Trường Cao đẳng Điện lực miền Trung dưới sự lãnh đạo, hướng dẫn và giúp đỡ của Tổng công ty Điện lực miền Trung thì chúng ta sẽ từng bước khôi phục và đi lên, xứng đáng là nơi đào tạo nhân lực chính, đáp ứng được nhu cầu sản xuất của ngành điện. Chúng tôi sẽ không bao giờ đánh mất niềm tin vào chính mình, vào cuộc sống và vào tương lai. Bởi nếu đánh mất niềm tin thì đã đánh mất tất cả. Khi chúng ta không còn điều gì để tin tưởng và hy vọng nữa thì cuộc sống cũng mất ý nghĩa. Chúng ta không được đánh mất hy vọng bởi nó chính là động lực để giúp ta vượt qua những giai đoạn khó khăn nhất. Tháng ba ai đem hy vọng sẻ chia, xin gánh hộ tôi chút tâm tình để gửi vào trong những tháng năm. Cảm ơn các em, cảm ơn cuộc gặp gỡ để tôi biết rằng, mình cũng như ngôi Trường cũng đã, đang và sẽ được đồng hành cùng tất cả cán bộ của Tổng công ty Điện lực miền Trung “đi cùng ánh sáng” trên khắp mọi miền./.
Tản mạn cuối tháng 3
Lê Thị Nhung